THỜI GIAN LÀ VÀNG

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongthuongqb@gmail.com)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf 53703_40.jpg 53703_39.jpg 53703_38.jpg 53703_37.jpg 53703_36.jpg 53703_35.jpg 53703_34.jpg 53703_33.jpg 53703_32.jpg 53703_31.jpg 53703_30.jpg 53703_29.jpg 53703_28.jpg 53703_271.jpg 53703_27.jpg 53703_26.jpg 53703_25.jpg 53703_24.jpg 53703_23.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    TIN TỨC MỚI NHẤT

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Chân Trời mơ ước

    Gốc > Tình huống sư phạm >

    Chiếc khăn lau bảng ướt


    Trải qua ba cấp học dài 12 năm trời, tôi đã được rất nhiều thầy cô dạy bảo. Có những thầy cô truyền cho tôi những kiến thức, bài học làm người, và tôi luôn thấy xúc động mỗi lần nghĩ đến. Nhưng cũng vài thầy cô đã để lại kí ức buồn, khó quên mà tôi không bao giờ muốn nhắc lại. Nó in hằn trong đầu tôi sâu đậm không kém gì những kỉ niệm vui.


     "Cho chừa"

    Đó là năm tôi học lớp 9. Cô giáo dạy môn Vật lý nổi tiếng nghiêm khắc. Tôi đã rất cố gắng trong suốt năm học, làm bài, học bài đầy đủ để không làm cô phật lòng.

    Vào tháng 3, khi năm học cuối cấp 2 gần chấm dứt, một chuyện xảy ra làm tôi chỉ ước gì thời gian qua nhanh để không học cô nữa.

    Bữa đó, tôi trực nhật. Vì bạn kế bên nghỉ học nên tôi trực một mình. Tiết thứ tư học môn Vật lý. Mọi chuyện bình thường cho đến khi cô cầm khăn lau bảng. Cô hỏi ai trực lớp mà để khăn lau bảng ướt nhẹp. Tôi vội vàng lên lấy khăn lau và chạy đi xả khăn. Vào lớp, tôi đặt khăn lau lên chỗ để và về nơi ngồi.

    Cô giáo cầm giẻ lên và quát: "Sao cái khăn vẫn còn ướt nhẹp thế này?". Tôi nhớ rõ ràng đã vắt khăn hết sức, không hiểu sao cô vẫn chưa vừa ý.

    Cô ngoắc tôi và bảo: "Con nhỏ kia lên đây". Không khí cả lớp căng thẳng. Cô gọi tôi đứng giữa lớp và bảo tôi chụm hai bàn tay lại, lòng bàn tay đưa lên mở ra.

    Khi tôi chưa kịp hiểu gì, cô vắt chiếc khăn. Nước từ cái khăn lau bảng qua hơn 3 tiết học đổ hết vào hai bàn tay, rơi xuống dưới chân tôi. Tôi bất ngờ, thảng thốt trước hành động của cô.

    Rồi, cô quay đi và nói: "Cho chừa". Tôi không hiểu sao cô có thể làm vậy với một nữ sinh lớp 9.

    Cái khăn lau bảng dù giặt thế nào chăng nữa, trong nhà vệ sinh không có xà bông thì làm sao sạch sẽ được.

    Đã thế, sau đó khi tôi xin ra ngoài để rửa tay, cô nhất quyết không cho.

    Về nhà, tôi buồn và khóc rất nhiều. Ba mẹ đã định gặp riêng cô, nhưng tôi không muốn vì sợ cô chỉ ghét mình thêm.

     "Em vắt khăn thế này nè..."

    Tôi đã cố quên đi kỉ niệm buồn ấy. Thế nhưng vào năm lớp 11, một chuyện tương tự cũng xảy ra. Cũng cái khăn lau bảng vắt chưa khô. Tôi không hiểu sao mình luôn vướng vào chuyện này.

    Tiết học đó, do giảng bày nhiều, khăn khá dơ, thầy giáo kêu tôi đi giặt giẻ. Về đến lớp, thầy cầm cái khăn và bảo "Khăn ướt thế này lau bảng lâu khô lắm".

    Ngay lập tức, chuyện năm xưa ùa về lại trong đầu làm tôi thẫn thờ mấy giây. Và rồi, thầy kêu tôi ra khỏi lớp, thầy cầm khăn đi ra với tôi. Ngay cửa lớp, có một thùng rác.

    Thầy cầm khăn lau bảng và ân cần nói: "Em vắt khăn thế này nè. Đấy! Em thấy không? Như thế khăn mới khô, lau sẽ sạch hơn".

    Thầy vừa vắt khăn, vừa nói với tôi như thế. Thầy vắt khăn để nước rơi vào thùng rác và còn kêu tôi đứng xa xa một chút để nước văng ra, không làm dơ áo dài.

    Tôi xúc động, cám ơn thầy mà nước mắt chực trào vì lòng bao dung của người thầy đáng kính.

    Thế đấy, cũng một hoàn cảnh, mà 2 thầy cô đã có những ứng xử khác nhau. Giá như, cô giáo Vật lý cũng như thế. Giá như, cô đừng làm thế thì tôi đã yêu quí cô biết mấy. Cô giảng bài rất hay, nhưng với tôi một giáo viên có dạy hay đến thế nào, thì cái tâm, trái tim mới là điều quan trọng nhất.

    Tôi đã học được một bài học quí giá từ người thầy dạy toán. Đó là lòng bao dung, hiền từ với mọi điều trong cuộc sống.

    Lâm Phương (TP.HCM)

    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Thị Thương @ 10:02 07/03/2012
    Số lượt xem: 1473
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Chân thành cám ơn cô Thương. Chúc cô có niều niềm vui trong cuộc sống...

    Avatar

    thăm\ cô\ thương\ 

    Avatar

    Bao dung và hiền từ, đó là những yếu tố cần. Chúc cô Thương được mọi HS yêu mến.

     

    Avatar

    20/10 gởi đến cô nhiều lới chúc tốt đẹp!

    Avatar

    20/10 chúc cô thật hạnh phúc và nhận nhiều quà nhé.

     
    Gửi ý kiến

    LIÊN KẾT VIOLET

    CAO THỦ CỜ VUA

    GIẢI TRÍ

    Xem truyện cười

    XEM TIVI ONLINE