THỜI GIAN LÀ VÀNG

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongthuongqb@gmail.com)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf 53703_40.jpg 53703_39.jpg 53703_38.jpg 53703_37.jpg 53703_36.jpg 53703_35.jpg 53703_34.jpg 53703_33.jpg 53703_32.jpg 53703_31.jpg 53703_30.jpg 53703_29.jpg 53703_28.jpg 53703_271.jpg 53703_27.jpg 53703_26.jpg 53703_25.jpg 53703_24.jpg 53703_23.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    TIN TỨC MỚI NHẤT

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Chân Trời mơ ước

    Gốc > Gương sáng trong học tập >

    Cậu bé không chân và ước mơ làm thầy giáo


     
           

     

    Nam và ông nội.

    Bị chất độc đioxin “cướp” đi đôi chân, hàng ngày, cậu bé Tô Thành Nam phải đến trường trên chiếc xe lăn. Nhưng trong em luôn cháy bỏng một ước mơ được “đứng” trên bục giảng, được làm một người thầy giáo.

    Số phận bất hạnh

    Nam sinh năm 1997 ở thôn Đồng, xã Nguyên Khê (ngoại thị Đông Anh, Hà Nội). Từ khi sinh ra em đã phải chịu những bất hạnh do di chứng của chất độc màu da cam. Chất độc quái ác đã “lấy mất” đôi chân em, khiến em không thể tung tăng chạy nhảy như bao đứa trẻ khác.Tay trái Nam bị rạch sâu ngón trỏ và ngón giữa, tay phải thì lại bị dính ngón giữa và ngón áp út. Mọi hoạt động đều rất khó khăn.

    Ông nội Nam nhập ngũ năm 1960, đã từng chiến đấu trên chiến trường Thừa Thiên - Huế ác liệt. Xuất ngũ bao năm, cả khi sinh ra bố Nam và các cô chú, ông vẫn không hề biết mình đã bị nhiễm chất độc đioxin. Chỉ khi Nam ra đời, gia đình cho đi khám, cả nhà mới ngã ngửa người khi biết rõ sự tình.

    “Thằng Nam ngoan lắm. Nhiều lúc thấy nó ngồi nhìn bạn bè đùa vui, mặt buồn rầu, tôi cũng thấy tội cho nó lắm. Nhưng biết làm sao được, chất độc này nó quái ác thế đấy, sao nó không hành tôi mà lại trút hết vào thằng Nam” - ông nội Nam day dứt nói.

    Ước mơ làm thầy giáo

    Bây giờ, mọi hoạt động của Nam đều gắn với chiếc xe lăn. Tuy vậy, Nam vẫn có thể giúp bố mẹ những việc nhỏ trong gia đình như quét nhà, lau ấm chén…
    Hàng ngày, Nam vẫn chăm chỉ học vi tính
    để biến ước mơ của mình thành hiện thực

    Dù nhiều khi vẫn mặc cảm, tự ti với mọi người nhưng Nam vẫn luôn cố gắng học thật tốt, chưa khi nào em tỏ ra chán nản. Gia đình luôn bên cạnh động viên, an ủi em. Với nghị lực của mình, suốt 5 năm học dưới mái trường Tô Thị Hiển, em đã đạt được những thành tích cao trong học tập. Nam luôn được thầy cô, bạn bè quý mến, là tấm gương để các bạn cùng lớp noi theo.

    Tuy còn nhỏ nhưng Nam rất ham học vi tính. Máy tính của bố để ở nhà, em mày mò tự học. Bây giờ, Nam không chỉ có thể soạn thảo văn bản mà còn có thể sử dụng thành thạo mọi chương trình đơn giản trong máy tính. Ước mơ lớn nhất của em là trở thành một thầy giáo dạy vi tính. Em ngập ngừng khi thổ lộ ước mơ ấy của mình vì với em, đó là một cái gì đó quá xa vời.

    Nam rất ngưỡng mộ thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, người thầy viết bằng chân, và coi đó là thần tượng, là mục tiêu để mình phấn đấu. Hàng ngày em cố gắng học thật tốt trên lớp và rèn kỹ năng sử dụng máy vi tính ở nhà để biến ước mơ của mình thành hiện thực.

    Tiến Anh


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Thị Thương @ 18:21 08/02/2012
    Số lượt xem: 611
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    LIÊN KẾT VIOLET

    CAO THỦ CỜ VUA

    GIẢI TRÍ

    Xem truyện cười

    XEM TIVI ONLINE